Hướng dẫn thực hiện nội quy và sử dụng thư viện
CHÀO MỪNG 50 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM (30/4/1975 - 30/4/2025)
Học sinh Trường Tiểu học Tam Phước 1 hưởng ứng Ngày sách và Văn hóa đọc Việt Nam năm học 2024-2025
Chuyen Nhu Chua Bat Dau - Nguyen Bao

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 09h:46' 22-03-2024
Dung lượng: 868.6 KB
Số lượt tải: 2
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Minh Hiền
Ngày gửi: 09h:46' 22-03-2024
Dung lượng: 868.6 KB
Số lượt tải: 2
Số lượt thích:
0 người
CHUYỆN NHƯ CHƯA BẮT ĐẦU
***—★—***
Tác giả: Nguyên Bảo
Thể loại: Truyện vừa
Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn
Đóng ebook: nguyenthanh-cuibap
Nguồn text: Waka
LỜI TỰA CỦA NGUYÊN BẢO
Một ngày, chuyện cũ bay theo mây. Đó là một buổi sáng sớm mình
thức dậy và nhận ra cuộc đời quá ngắn ngủi.
Chúng ta còn lại gì sau tất cả những vui buồn, yêu ghét đã qua?
Tôi viết “Chuyện như chưa bắt đầu” cho buổi sáng sớm của bạn,
của tôi và của chúng mình. Ngày chúng ta nhìn lại những thứ đã
qua.
Đó là những câu chuyện được gom nhặt trong thanh xuân của tôi,
từ những điều tôi nhìn thấy hoặc ghi lại từ những lời kể của nhiều
người khác nhau. Ba phần như ba đoạn cảm xúc nối tiếp trong bản
nhạc tôi muốn viết, đó là nỗi cô đơn hoang mang trong “Có những
ngày chỉ muốn tự yêu lấy mình” là những nhớ mong hoài niệm trong
“Em bây giờ tốt chứ” và là những niềm tin thắp lên trong “Áo mặc
lại”.
Tôi thích một triết lí mô tả cách sống của những đứa trẻ vì chúng
bắt đầu như chưa từng. Chúng hồ hởi với mọi thứ để nhận ra thứ
mình cần. Chúng không vì những kinh nghiệm khổ đau mà quên
cách khóc. Tôi mong mỗi chúng ta đều biết bồng bột yêu, mong ai
trong chúng ta cũng biết tĩnh lại để nhìn vào đôi mắt người đối diện.
Có một sớm thức dậy bạn nhận ra mọi chuyện hôm qua như
chưa từng bắt đầu. Những người mà tháng ngày cũ mình từng
thương đến nao lòng nay bỗng đi khỏi cuộc sống của mình không
vết dấu. Buổi sáng hôm đó, bạn buồn và tiếc nuối? Hãy tìm đến
cuốn sách của tôi.
Có một điều tôi muốn chia sẻ với bạn. Chúng ta, ai rồi cũng sẽ có
một lần yêu, một lần quên và một lần bắt đầu lại những cảm giác
xưa cũ. Mưa trong bạn không đọng lại thành nỗi buồn rơi rớt trong
đêm mà sẽ thấm xuống lòng đất tạo thành những mạch nước ngầm
ngọt ngào cho sự sống đơm kết. Khoảng cách về thời gian và không
gian ngăn con người ta chạm vào nhau như một thực thể thế nhưng
những xưa cũ luôn để lại cho bạn một vài hình dung. Nó làm bạn
giàu có. Nó dạy bạn bài ca của lòng trân trọng.
Cuối cùng, trước khi bắt đầu cuốn sách, tôi xin tặng bạn vài dòng
thơ mà tôi viết trong nhật kí của chính bản thân tôi:
“Nói anh nghe, em không vội vàng tuổi hai mươi
Những lần chọn sai chỉ để mình học những bài ca về lòng trân
trọng
Và đôi mắt đừng như biển khơi dậy sóng
Tuổi còn xanh, buồn làm gì vì chiếc lá lìa cành.
***
Tuổi trẻ nào cũng một lần bước qua
Sao cứ buồn khi người hoài dõi theo em góc phố
Chiều mình nắm tay, chiều hôm nay lá đổ
Hoàng hôn đẹp nhất là hoàng hôn phượng bay...”
Nói anh nghe - Nguyên Bảo
PHẦN MỘT
CÓ NHỮNG NGÀY CHỈ MUỐN TỰ YÊU LẤY MÌNH
Có những ngày vắng nhau không thấy nhớ. Những hình ảnh ghé
qua đời cũng chỉ là sự lặp lại nhàm chán của một số cảm xúc thoáng
qua.
Tự yêu trở thành phản xạ của sự an toàn.
Đó là những ngày ở lưng chừng tuổi đôi mươi. Trái tim vẫn nồng
nàn với muôn nỗi vui buồn hờn giận. Thế nhưng song song với nó là
sự lớn lên của lí trí và trải nghiệm. Người ở tuổi đôi mươi chẳng
nhắm mắt mà yêu, mà thương nhau. Người ở tuổi đôi mươi đã trải
qua một vài vấp ngã, tổn thương. Họ, đồng thời cũng bước đầu phải
đối mặt với những lo lắng về cuộc sống. Và tình yêu chẳng còn là
nơi chốn thuần túy chứa đựng những ngây thơ bồng bột nữa.
Người ở tuổi đôi mươi, uống nhầm một ánh mắt, đi tới một nửa
cơn say lại ngoảnh lại ngật ngưỡng trở về. Về với thế giới nhỏ của
riêng mình, với sự tự yêu, tự thương.
Có những tháng ngày, cố gắng kiếm tìm chính mình giữa đám
đông.
Là những ngày tháng ở tuổi đôi mươi đó. Ta khao khát được hòa
nhập. Khao khát trở thành một ai đó mới mẻ. Tuổi trẻ này sẽ lại thắp
lên những tình yêu, đam mê vào mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa
thức giấc.
Thế nhưng bản thân ta lại là một thế giới riêng. Thế giới của
người trẻ với ý muốn khẳng định mình, với những niềm yêu chưa tỏ,
những ý niệm còn mơ hồ nhưng rất giàu nhiệt huyết về một chân
trời xa xôi. Người ở tuổi đôi mươi muốn nói, nhưng lại ngại đám
đông không chấp nhận tiếng nói của trái tim. Họ đành cất giấu tiếng
nói ấy đi. Tệ hại thay. Đôi khi họ a dua, họ dẫm đạp lên những cá
tính riêng muốn được sống thành thực. Dẫm đạp lên một phần của
con người mà họ thấy mỗi khi soi gương.
Đôi lần như thế, những người ở tuổi đôi mươi đánh mất một phần
bản năng đáng quý nhất của tuổi trẻ: Bản năng sống như là chính
mình, với những ước mơ hoang sơ cần được khai phá.
Hai mươi tuổi, người ta tìm kiếm bản thân mình giữa đám đông.
Nhưng, tìm hoài không thấy. Những tháng ngày đó, con người ta
chẳng thể nào mà tìm cách sống cho đơn giản được. Nỗi cô đơn cứ
thế lớn dần trong tâm hồn...
Có những ngày, cố gắng kiếm tìm hơi ấm người dưng. Một người
không biết gì về ta, hoặc có biết, nhưng là trong một lát cắt rất mỏng
manh của tâm hồn.
Ta gặp người dưng ấy. Những cảm mến chợt nảy sinh từ xúc
cảm người lạ. Và ta đành lòng sẻ chia cho nhau những muộn phiền.
Hoặc có khi là đưa những ngón tay gạt giọt nước mắt đang lăn vội
trên má con người xa lạ ấy. Hai thế giới nhỏ tiệm cần. Vừa gần gũi
lại vừa mỏng manh quá đỗi!
Thế rồi người dưng ấy đi. Sự ra đi nhẹ bẫng như chưa từng. Là
bởi vì ta với người vốn dĩ chẳng có lấy một sợi dây gắn kết. Và rõ
ràng là, chẳng thể tìm ra cái lí mà níu giữ nhau.
Trong niềm chờ vô vọng, hoang mang cứ thế sản sinh.
Có những ngày thương nhau chỉ để đó. Đường còn dài, tim còn
khao khát. Chỉ muốn giữ nguyên những tươi vui khi đứng trước
nhau mà chẳng đành lòng tiến thêm một bước nữa để thay đổi mối
quan hệ sang một hình thái mới. Ta an lòng với tình yêu một nửa
kia.
Người ở tuổi đôi mươi có những tháng ngày như thế. Ngỡ chậm,
ngỡ nhanh. Mải miết kiếm tìm. Niềm tin lưng chừng, thắp giữa con
tim nồng cháy. Ta loay hoay trong niềm thương nỗi nhớ, để rồi chọn
lấy sự tự yêu như một giải pháp.
Cứ nói thế, rằng: Bây giờ chỉ có thể tự yêu lấy mình. Nhưng, âm
thanh cuộc sống vẫn rộn rã lắm...
NGƯỜI CHUNG GIẤC
Tôi gọi Uyên là người chung giấc. Điều ấy có nghĩa là, mỗi khi
muốn lên giường đi ngủ tôi lại cảm thấy cần có Uyên. Cần để ôm.
Để hôn nếu muốn, hoặc nhiều hơn nữa.
Nhưng quan trọng hơn cả, tôi cần Uyên cho những giấc ngủ
ngon. Không nơm nớp lo sợ, không trống trải và chẳng mông lung
suy nghĩ.
Tôi ở chung phòng với một cậu bạn thân tên Thế. Mỗi lần biết
Uyên đến chơi, cậu ấy lại gọi tôi ra một góc và hỏi:
- Tí nữa có mượn phòng không?
Nếu tôi trả lời “có”, tự động Thế sẽ giả vờ với Uyên như đang có
việc gì bận lắm phải đi ngay.
Đôi khi tôi với Uyên hẹn nhau ở khách sạn. Chúng tôi không có
lịch hẹn trước, cứ mỗi khi cả hai rảnh, khi cô ấy hoặc tôi buồn là
gặp. Ở khách sạn, tôi với Uyên quên hết mọi thứ. Đôi khi gặp chỉ là
để ôm nhau ngủ một giấc.
Sẽ kì lạ và nhơ nhớp lắm, nếu nhìn chúng tôi theo cách của
những con người già cỗi. Hoặc đôi khi người ta bất ngờ. Con người
vẫn thường bất ngờ với những thứ bấy lâu vốn dĩ vẫn như thế. Bạn
hãy thử nhìn ra những người xa lạ và hình dung của họ về bạn mà
xem. Họ không bao giờ nghĩ rằng bạn có những hoài bão riêng đáng
trân trọng. Họ không nghĩ rằng lỗi lầm là điều gì đó cần thiết cho bạn
- họ nghĩ đó là sự ngu dại. Họ cũng chẳng màng nhìn nhận việc bạn
cần một bờ vai để tựa, giữa những chông chênh của tháng ngày.
Giữa áp lực sản sinh từ guồng quay của cuộc sống.
Và người lạ bất ngờ trước những hành động của bạn theo kiểu:
“Không hiểu thằng đấy nghĩ gì mà lại làm thế nhỉ.”
Và con người ta sẽ mãi cười khẩy, cho đến khi những trắc trở xảy
đến với mình. Cái ngả đầu trở nên lạ lùng như thể đến từ một hành
tinh khác. Nhưng rồi khi họ được ngồi cạnh người mà họ tin cậy,
những vòng tay bất chợt luồn vào eo nhau, họ ngã vào nhau chẳng
mảy may tới thế giới ngoài kia nữa.
Cuộc sống rất cần sự đơn giản. Sự đơn giản đôi khi quan trọng
hơn thứ đạo đức thuộc về xưa cũ.
Và từ sâu trong trái tim, tôi biết tôi cần Uyên.
Mất cô ấy có thể là tôi sẽ khóc, dù chẳng hiểu lí do. Và, nếu ngày
mai tôi có lấy Uyên làm vợ thì cũng chẳng có gì là lạ lùng cho lắm.
Chúng tôi cần nhau cơ mà! Hoặc nếu chia xa, tôi mong cả hai sẽ
mất tăm khỏi đời nhau. Quên cái thế giới cũ kĩ về người chung giấc
ngày xưa, để sống trọn vẹn, đàng hoàng bên con người sẽ cùng
mình trong cái gọi là “tổ ấm”.
Có lẽ, mối quan hệ của tôi với Uyên sẽ mãi tiếp diễn như thế nếu
không có một đêm, Uyên tìm đến tôi, kể cho tôi nghe về một thế giới
khác mà tôi với Uyên đang tồn tại.
Cô ấy cho tôi xem một file ảnh trong máy điện thoại. Rất nhiều,
những tấm ảnh Uyên chụp cùng một người con trai khác. Hai người
họ ngồi cạnh nhau nơi những góc quán, những con đường mà với
tôi là xa lạ. Hoặc có nhận ra, nhưng chỉ là thấp thoáng. Uyên bảo:
- Đó là người Uyên thương! Tôi cười và hỏi:
- Cậu ấy được không?
Uyên không đáp nhẹ ôm và hôn tôi. Có lẽ cô ấy không cảm nhận
được chút lo lắng trong tôi vào lúc này. Thứ lo lắng mơ hồ, không đủ
lớn để cất thành tiếng. Lởn vởn trong mùi thơm của Uyên, trong xúc
cảm của tôi. Tôi định hỏi Uyên: “Nếu cậu ấy là người Uyên thương
thì Tú là gì?” Nhưng rồi thôi. Những điều không thể nói, chưa thể
đoán định thì tốt hơn nên im lặng mà cảm nhận.”
Đêm hôm ấy, cả tôi với Uyên đều cảm thấy cần được yêu. Chúng
tôi lao vào một cơ thể quen thuộc và làm những điều chưa bao giờ
là cũ cho sức trẻ.
Mỗi lần chúng tôi đến với nhau xong, chúng tôi thường nằm thì
thầm với nhau và nói những câu chuyện đôi khi đứt đoạn rời rạc
nhưng ẩn chứa bên trong luôn là những lời thành thật. Uyên bảo tôi
rằng người con trai trong những file ảnh vừa rồi tên Đức. Uyên kể,
cô ấy quen Đức chưa lâu, hơi thích nhưng chắc cũng không đi tới
đâu. Hôm ấy, Uyên đã nói với tôi rất nhiều. Nói rằng tôi mới thực sự
là người mà Uyên cần.
Điều ấy khiến tôi tự hỏi:
“Người mà ta cần với người mà ta thương sẽ khác nhau nhiều
chứ?”
Bỗng nhiên tôi thấy niềm tin của bản thân về con người đang nằm
trọn trong vòng tay vơi bớt đi hẳn.
Những mơ mộng cũng biệt tích đi đâu mất. Uyên hôm nay lạ đi
rất nhiều.
***
Những ngày sau đó, tôi thường xuyên vào trang cá nhân của
Uyên hơn, ngay cả khi không rảnh. Đôi khi tôi tìm cách kết nối với
những người bạn mà tôi nghĩ có thể sẽ cho tôi thêm nhiều thông tin
về Uyên. Ngày trước, tôi không tò mò như thế. Chỉ đôi lúc bỗng
dưng nghĩ đến thì ghé qua. Mà “ngày trước” đâu có xa xôi gì. Mới
cách đây hai hôm thôi tôi còn dửng dưng trước những tấm ảnh
Uyên chụp cùng người khác.
Bởi vì quan hệ giữa tôi với Uyên, nó gần giống như thứ gì đó mà
mọi người hay gọi là “người tình”. Nghĩa là tôi chưa đủ sức lo cho
Uyên giống những gì mà những người đang yêu nhau vẫn làm thế.
Nghĩa là, chặng đường phía trước của cả tôi và Uyên còn dài.
Nhưng tôi cảm Uyên, tôi cần cô ấy.
Tình yêu đến với chúng tôi, đã từng và có lẽ. Nhưng là đến trong
một hình hài chẳng trọn vẹn. Tại sao tôi lại khẳng định như thế ư?
Thì bây giờ, tôi cảm thấy buồn, thấy đau.
Và tôi không gượng gạo cười được nữa. Giọt nước mắt ấm nóng
lăn thành một vệt dài trên má từ bao giờ. Tôi soạn một tin nhắn gửi
Uyên:
- Đừng đi Uyên ơi, Tú thương Uyên! Đợi một lát, tôi thấy Uyên trả
lời:
- Lại đùa rồi. Ha ha...
Và tôi đáp:
- Ừ...
Có mấy tin nhắn mà buồn khô buồn khốc.
Khi bạn tìm thấy một người, bạn quyết định dừng lại nơi họ, an
lòng ở bên họ và cảm thấy bình yên, ấm áp thì đó là niềm thương.
Nhưng nẻo đường của một mối quan hệ rõ ràng bao giờ cũng nhiều
đòi hỏi, và nhiều khi tình bỗng chốc thành hư vô khi ta cố làm cho nó
rõ ràng hơn. Và người ta sợ. Từ sâu trong những mối quan hệ nửa
vời nhiều khi vẫn tồn tại khao khát giữ lấy nhau - lâu hơn một chút.
Thì ra tình yêu của tôi với Uyên chỉ như vậy. Chỉ lẳng lặng nhìn
nhau cười. Chỉ là những an yên vùi trong đêm. Và bây giờ, nó chỉ
còn là giọt nước mắt của tôi đang rơi xuống.
Tôi hỏi Thế rằng cậu ấy thấy Uyên thế nào. Thế bảo tôi:
- Cũng được, nhưng đó không phải là người để yêu.
- ...
- Mày hiểu ý tao chứ? Tôi lặng lẽ gật đầu.
Tôi đưa cho Thế những tấm ảnh tôi âm thầm ghi lại từ máy Uyên
khi cô ấy say ngủ. Những tấm ảnh đủ sức gọi dậy nơi chốn cồn cào
nhất trong phần bản chất yếu đuối của tôi.
Cậu ta lặng lẽ xem như một sự đồng cảm ngầm. Hơi nhăn mặt.
Cậu ta bảo tôi:
- Bỏ con Uyên đi! Tôi lắc đầu:
- Những thứ này, chính Uyên chủ động cho tao xem...
- Bây giờ mày nghĩ thế nào?
- Không biết. Có lẽ tao yêu Uyên.
Cậu bạn tôi im lặng. Tôi nghĩ nó đang hiểu cho những cảm xúc
của tôi. Cả hai chúng tôi đều đã lớn và lòng còn mới mẻ. Chúng tôi
có thể tha thứ nếu nhận ra được những chân thành. Cái chính nằm
ở chỗ, ngay từ đầu những gì mà tôi với Uyên có chưa bao giờ là sự
sở hữu. Ngay từ đầu, tôi chỉ là người mà Uyên cần chứ chẳng phải
người cô ấy thương.
Ừ, có bao giờ Uyên thương tôi chưa?
***
Tôi viết đơn xin Sếp cho nghỉ phép một tuần lễ vì công việc gia
đình. Sếp đồng ý ngay vì bản thân tôi vốn dĩ là một nhân viên chăm
chỉ và trách nhiệm.
Nhưng gia đình tôi nào có chuyện gì. Là tôi muốn trốn khỏi thế
giới một thời gian ngắn. Tôi mua rất nhiều bia nhét vào tủ lạnh. Ban
ngày ngủ và đêm leo lên sân thượng để uống tới say. Thế hỏi tôi tại
sao phải tự làm khổ bản thân như vậy. Cậu ta nói tôi điên, nhưng rốt
cuộc kết thúc cơn say vẫn là Thế dọn dẹp những gì tôi gây ra.
Những vỏ bia lăn lóc và đôi khi là một vài bãi nôn. Sau bốn ngày,
trông tôi có lẽ thảm hại không khác gì con chuột chết. Và cơ thể yếu
đi hẳn. Thế đặt tay lên trán tôi và nói:
“Ốm rồi đây này”.
Đêm hôm đó Uyên đến không báo trước.
Thú thực, tôi không hề muốn cô ấy thấy tôi trong bộ dạng thế này.
Nhưng, nếu như Uyên đến thì cũng tốt, cô ấy sẽ có thêm lí do để tin
rằng: “Việc rời bỏ một tên như tôi là điều xác đáng hết sức. Người
vô hình trong nhau, có gì đâu mà.”
Nhưng, tôi nhớ Uyên.
Tôi lao vào khi thấy Uyên đến theo thói quen. Quên cả những rã
rời của cơ thể. Và tôi nhận ngay một cái tát thật đau khi những ngón
tay vừa đặt lên chiếc khuy quần của Uyên. Tôi ngơ ngác, ngồi thụp
xuống. Sức sống bỗng dưng bay đi đâu hết.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy và nghe thấy một giọng nói thật nhẹ.
Là Uyên.
- Ra bàn ngồi ăn sáng xong uống thuốc đi. Tú cũng sắp hết hạn
nghỉ phép rồi đó.
Tôi cảm động nhưng không hề khóc, mặc dù vẫn còn hơi mơ hồ
trong cái cảm giác của người vừa bước ra từ cơn say.
Trước khi ra về Uyên nói với tôi:
- Tú đừng bao giờ như thế nữa nhé. Phải hứa với Uyên! Tôi khô
khốc cười, hiền lành. Nụ cười có lẽ đã bình yên hơn trước. Tôi hỏi
Uyên:
- Đức đâu rồi? Uyên bảo tôi:
- Không có Đức nào cả.
Chưa bao giờ tôi thấy Uyên lạnh lùng như thế. Buổi tối Thế nói
với tôi trong bữa cơm:
- Hôm nay là tao gọi Uyên đến đấy!
- Mày gọi?
- Ừ, khi ấy Uyên đang đi cùng một thằng nào đó tên Đức. Nhưng
tao thấy cần phải gọi.
Tôi lặng im. Thế nói tiếp:
- Mấy phút sau thì thấy con Uyên đi xe của nó sang đây. Hôm qua
nó thức nguyên đêm “canh” mày đấy.
- Thế à...
Giọng lạc đi vì có thứ gì nghèn nghẹn...
Đêm hôm qua, Uyên đến không phải để tìm tôi cho một giấc ngủ.
Cũng không phải để trốn chạy cảm giác trống trải mông lung. Tôi xa
xăm nhìn ra mảng trời mới vào đêm. Đâu đó trong bóng đêm thật
sâu, giấc mơ vừa mới chết của tôi sống lại.
Đó là giấc mơ khi người ta bước xuống giường, mặc quần áo cho
nhau. Ở đó những con người thuộc về màn đêm sẽ nắm tay nhau đi
dưới ánh nắng buổi sớm. Bởi vì họ vừa trải qua những giấc ngủ. Bởi
vì họ biết, ánh nắng ban mai rất cần cho sự trân trọng và tin cậy. Ở
dưới ánh nắng này, con người sẽ không đi lướt qua nhau, không
mất tích khỏi đời nhau như chưa từng xuất hiện.
Tôi yêu Uyên từ độ ấy!
SAU MỘT TÌNH YÊU
Tôi còn tình cảm với em, rất nhiều. Mỗi khi chạm tay vào ngực
trái tôi lại nhận thấy điều ấy. Bởi vì tim tôi đập rất nhanh.
Đó là những ngày phía sau một tình yêu. Gọi là tình yêu, chứ
không phải là cuộc tình. Một tình yêu có hai người với rất nhiều hồ
hởi. Những ngày ấy, tôi với em quan tâm nhau trong những giấc
ngủ, những giấc mơ bé. Động viên nhau bước qua những khó khăn.
Đó là những tháng ngày khi tôi vừa bước qua khoảng thời gian
yên bình và yên vị bên một người là em. Bước qua khoảng thời gian
nhìn về nhau và tha thiết muốn cho nhau thêm những yên ổn. Khẽ
bảo nhau: “Nào, có buồn thì hãy đưa bàn tay lại đây tôi nắm. Tim
đập những nhịp chậm rãi, êm đềm.”
Những tháng ngày cũ kĩ. Ta biết tha thứ bao dung. Nhìn về quá
khứ nơi nhau, nhìn về những run rẩy của cơn gió mùa mới, cũng chỉ
với một nụ cười ấm áp.
Một ngày, tâm ý ai đó thay đổi. Lời cũ như gió thoảng. Một người
níu một người mệt mỏi phủ nhận.
Những ngày tháng về sau, cuộc tình loanh quanh trước ngã rẽ
của niềm thương, trách nhiệm và sự tự do. Không nghe được nhịp
con tim nơi nhau giữa muôn vàn sóng âm rối bời. Tất cả những
nồng nàn bỗng dưng xô lệch, đổ hết về nơi chốn của sự dằn vặt.
Những ngày phía sau một tình yêu đêm trong tôi chỉ có nỗi buồn,
đọng lại và lăn dài trên má. Nước mắt vẫn còn ấm những nhiệt
huyết và cầu mong.
Con đường hôm nay đôi lần thoảng về phía xưa. Phía có em, bên
tôi.
Con đường hôm nay là những ngày tôi phải tập cho quen với việc
trở lại với trạng thái “một mình”. Đêm trước khi đi ngủ, tự nhắn một
tin chúc mình ngủ ngon. Chủ Nhật một mình đi xem phim đặt hai vé.
Những niềm vui tôi vẫn hay mỉm cười một mình. Những áp lực một
mình giải quyết.
Cứ bảo, rồi sẽ quen nhanh thôi. Nhưng mà nhanh là tới bao giờ?
Những ngày phía sau tình yêu. Đôi lần ta thử chạm vào chuyện
cũ và rồi nhanh chóng chìm trong đó. Đôi lần ta gọi cho nhau, nói
nhau nghe bây giờ mình đang thế nào. Và đôi lần niềm thương ngỡ
trở về, vẹn nguyên như chưa từng đánh mất. Đôi mắt nhìn nhau gần
đến ngỡ ngàng nhưng cũng vừa xa như khoảng xa của tuyệt vọng.
Đúng là, khi nhỡ uống nhầm một ánh mắt ta sẽ say. Người say sẽ
chẳng giữ được lí trí để mà biết dừng lại. Đôi lần phía sau một tình
yêu, ta quên mất mình đã từng một lần buông bỏ, quên mất rằng
niềm tin của bản thân đã hơn một lần vụn vỡ. Nỗi thương là không
đủ cho sự chắp vá. Nhưng buồn chẳng thế buông. Say chẳng thể
dừng.
Bước về phía không có nhau. Cầu mong cho tim mình thôi không
còn thổn thức. Đừng thổn thức trong khoảng trống.
Những ngày tháng sau một tình yêu, hãy tập cho mình những thói
quen mới. Hãy tiếp tục sống như khi người kia còn chưa đến. Để
biết, tình yêu không phải là để khổ đau. Nỗi buồn không phải là để
gục ngã.
Cầu cho chúng mình đủ bình yên, để gặp nhau có thể mỉm cười
không gượng gạo. Không có niềm hận tồn tại nơi những cặp mắt.
Nước mắt chẳng bao giờ về nữa.
Đặt tay lên ngực trái, nhận ra một niềm thương đã từng tồn tại.
Mà hôm nay, tim thôi không đập nhanh. Đó cũng là ngày nỗi đau
chịu ngủ. Để sẵn sàng làn gió bắt đầu thổi trên thềm ngày mới...
NGƯỜI CỦA QUÁ KHỨ
Tôi cố lục tìm một chút hiện thực về H trong đêm. Nhưng không
thấy. Tất cả chỉ còn lại trong cảm giác về kí ức. Những tin nhắn,
cuộc gọi. Những cái nắm tay và giây phút tưởng chừng nghe được
cả nhịp thở của nhau, giờ đã cũ kĩ quá chừng.
Nhưng, kí ức ấy không ẩm mốc mùi thời gian.
Nó về, dào dạt hơn khi tôi nhận được dòng tin H gửi:
- Em nhớ anh nhiều lắm.
Lúc chiều vô tình gặp, tôi còn thoáng nghĩ “rồi cả hai sẽ lại im
lặng để qua đi.”
H vẫn gầy như trước. Đôi vai ấy, thương lắm. Và nhớ, những
tháng ngày hứa hẹn cùng nhau đi tới hết những gian khó của cuộc
đời. Đôi bàn tay có gì đâu, mà những mộng ước ngây thơ cứ dào
dạt mãi. Chúng tôi giờ là hai con người rất khác. Nhưng, hẳn là H
cũng như tôi vẫn còn nhớ những gì tồn tại trong tình yêu cũ kĩ mà cả
hai đã từng.
Tại sao lại nhớ, bởi vì chúng tôi khao khát một tình yêu như thế.
Cứ lớn lên mãi, phản xạ đầu tiên của con người dành cho nhau là
những toan tính thiệt hơn. Vậy thì làm thế nào để tìm thấy hạnh
phúc, bình yên và chở che trong đôi mắt người đối diện.
Nhưng ai có thể trẻ mãi bây giờ?
Thành ra việc gặp lại H mang cho tôi những cảm giác rất lạ. Đúng
là người ta có thể khắc ghi hình ảnh của bản thân vào não bộ một
người bằng những ngọt ngào và êm ái, những lời chưa kịp nói hết.
Và cơn mưa đêm nay bất chợt làm tôi hỏi lòng: “Trở về được
không?” Rồi theo một cách nào đó, những yêu thương trong tôi thức
dậy sau những tháng ngày ngủ quên.
Chính H là người đánh thức.
***
Tôi hẹn gặp mặt H trong một rạp chiếu phim. Đó là bộ phim Giả
tưởng Việt Nam nói về tình cảm gia đình, về tình yêu và tuổi thanh
xuân. Những chủ đề cũ kĩ được thể nghiệm trong một cốt truyện mới
mẻ và nhân văn. Tuy là cái tên hơi khó cảm: “Em là bà nội của anh.”
Chốn mới và người cũ. Tôi không dám đặt bàn tay mình lên bàn
tay của H… tôi khá bất ngờ khi em hỏi:
- Chuyện cũ lặp lại thì sẽ nhàm chứ?
- Không. Bộ phim này rất hay. - Không biết ý H muốn hỏi về điều
gì nhưng trong tâm trí tôi thoáng nghĩ tới chuyện của mình và H, chứ
không phải bộ phim. H cười. Trái tim tôi chậm mất vài nhịp.
- Chia lìa người cũ, gặp lại người cũ thì nỗi đau có lớn gấp nhiều
lần không?
Tôi bảo “không”.
Mất một lúc rất lâu, tôi với H chẳng ai nói gì. Tôi chỉ đơn giản nghĩ
“H với tôi tại sao lại là nỗi đau cho được”. Chia li bao giờ cũng là nơi
chốn tận cùng của nỗi buồn, nỗi trống vắng. Hai cảm giác đó dễ biến
thành dằn vặt, khi chúng ta còn ở trong cơn yêu. Thế nhưng, tận
cùng của nỗi đau luôn có hi vọng. Cái chính là chúng ta phải vượt
qua.
Chẳng phải thế sao. Ngày H trở về đó có những tươi vui lạ lùng
cất tiếng trong tôi. Tôi với cô ấy chẳng ai trách móc một lời về những
nỗi buồn đã cũ.
Người lớn cô đơn không có tâm trạng để trách móc họ muốn tìm
nhau.
Không biết liệu H có thấy tôi rất cô đơn.
***
H nói với tôi rằng ngày mai em muốn về trường cũ một chút. Vào
kí túc xá thăm lũ em khóa dưới.
Tôi bảo, thế để anh đi cùng em.
Tôi với H cùng học một trường đại học trên Thái Nguyên, tôi hơn
em một khóa. Trường đại học cũ cũng chính là nơi chúng tôi đã gặp
nhau. Tình cảm tôi với H bắt đầu ở đó. Những con người bây giờ đã
mới tới mức chẳng nhìn ra mặt. Tuy vậy, Thái Nguyên vẫn lưu trữ
một phần kí ức của chúng tôi. Tuy giờ đây chúng tôi đã dạt về Hà
Nội cùng với tiếng gọi của tuổi trẻ và lao động.
H bảo:
- Em vẫn chưa quen với Hà Nội đâu. Ở đây khá lâu nhưng trong
em ít đọng lại được thứ gì.
H làm trưởng đội bàn cho một nhà hàng hạng trung ở Nguyễn
Khang. Em có kể tôi nghe về những con người trong nhà hàng đó.
Họ đa phần là những người lao động thuần túy, đa phần đến từ các
tỉnh miền Trung, từ bé đã ra ngoài kiếm sống. Một số ít trong đó là
người Hà Nội chính gốc.
Những con người ấy đẹp trong lao động. Trên bếp vào giờ đông
khách, những anh chàng, ông chú áo trắng mới thực sự là chính
mình, họ bộc lộ hết kĩ năng xử lí, những thông minh nhanh nhẹn của
bản thân. Mỗi người trên bếp lại có một con dao thái riêng. Muốn
làm nhanh được thì phải mài mỗi ngày. Còn nhân viên bàn đa phần
là những người trẻ. Họ nhớ Oder rất giỏi, ứng xử rất nhã nhặn.
- Đó là một khía cạnh của Hà Nội thôi Nguyên ạ.
H bảo tôi.
Lối sống của những con người ở đó rất khác. Em biết những
thanh niên Hà Thành coi việc chơi đá, chơi cỏ như một thứ sinh hoạt
thường xuyên. Chất kích thích gây ảo giác trở thành gia vị cho
những cuộc vui. Hoặc đôi khi là nơi làm tan đi những áp lực công
việc và cuộc sống đang đè nặng. Bên cạnh đó, những người trung
tuổi có gia đình ấy, họ có ý niệm trong đầu kì lắm, rằng “sống xa nhà
mà không cặp kè thì là chuyện... bất bình thường”. Ngay cả một bà
già trên năm mươi cũng nghĩ thế. Nhưng họ đều có lí do riêng.
Một thành phố lâu đời đâu chỉ có mỗi văn hiến. Một thành phố lớn
đâu chỉ có những phồn hoa. Hà Nội vốn dĩ phức tạp như chính tốc
độ thay đổi của nó.
H bảo, nếu được chọn cô ấy vẫn thích Thái Nguyên hơn.
Không biết hai từ “Thái Nguyên” H nhắc đến có hàm chứa những
yên bình mà chúng tôi đã từng. Thái Nguyên trong niềm thương của
H có hay không những ngày chúng tôi quên ngày mai, nắm tay nhau
cho cuộc sống dễ thở. Có hay không những tháng ngày chúng tôi
lẳng lặng trước nhau, cho tới lúc thông tin về người còn lại tắt ngấm.
Ngày trở về, Thái Nguyên chưa lạ đi nhiều. Đêm hôm ấy, chúng
tôi dẫn nhau ra dãy đường kéo từ ngã ba tới cổng trường Công
nghệ thông tin. Đó là nơi có nhiều xóm trọ dành cho sinh viên. Có lẽ
vì thế mà nó cũng có nhiều cửa tiệm, nhiều quán ăn vặt. Một phần
của Thái Nguyên đọng lại trong dãy đường này rất nhỏ và rất đủ.
Kí ức của chúng tôi cũng rất nhỏ nhưng không đủ cho tôi.
Mùa đông lạnh, chúng tôi ngồi bên chiếc lò than của một quán ăn
vỉa hè, ăn những món cũ kĩ. Rồi mai đây, sau khi tôi với H lao đầu
vào công việc để kiếm tìm một điều gì đó ổn hơn cho tương lai, liệu
chúng tôi có còn thấy được những ấm áp rất nhỏ này. Cái ấm áp
của những tháng ngày khó khăn, chập chững bước vào đời. Và đôi
mắt tôi với H nhìn người đối diện liệu sẽ còn bao nhiêu trong trẻo?
Chẳng ai có thể dừng chân nơi quá khứ cho dù nó đẹp và đáng
yêu như thế nào. Tôi biết điều đó chứ!
Nhưng, ta hoàn toàn có thể khơi dậy những tin yêu cũ nơi một
con người cũ. Khi mà cảm mến ngày xưa sống dậy trong cả hai, lại
giữa nỗi cô đơn rộng ngát như thế này.
***
- Trở lại được không. Em.
Đó là khoảnh khắc tôi với H chia tay ở bến xe. Bây giờ, chúng tôi
đã về với Hà Nội.
H nhìn tôi. Ánh mắt ấy thật nhiều tha thiết như thể niềm thương
trong em chưa bao giờ cũ. Bỗng nhiên, H che mặt khóc. Hình như
cô ấy đã kìm nén thật lâu những cảm xúc ấy H bảo:
- Em có thể quên hết những dang dở của chúng mình được
không?...
Tôi chưa hiểu hết câu nói của H, hình như có điều gì đó bất ổn.
Một lúc sau có người đàn ông rất lạ đến đón H, tôi với người đàn
ông đó chào nhau một cách xã giao H với người ấy nắm tay nhau.
Anh ta hỏi H:
- Em đi chơi với bạn về rồi hả, có vui không? Mà em đang làm
sao vậy...
Dù không muốn biết nhưng tôi phải nhận ra, hai con người ấy
hình như là một đôi. Bản thân tôi bỗng chốc đâm ra thừa thãi.
Nắng mùa đông không gắt nhưng trong tôi hình như có thứ gì
đang thiêu đốt. Tôi không khóc được, một mình tôi chơ vơ giữa bến
xe không người đón đưa.
Nhìn H bước ra về, rời bỏ niềm thương vẫn còn trong tim tôi cảm
giác trong tôi rất lạ. Chẳng thể trách nhau một lời. Cũng chẳng đành
lòng nhìn theo. Giờ tôi mới hiểu tại sao hồi nãy H khóc. Hóa ra,
chúng tôi vẫn còn lại điều gì đó cho nhau nhưng lại hoàn toàn chẳng
thể giữ nhau lại.
Và tôi với H còn thương Thái Nguyên của quá khứ, thương luôn
Thái Nguyên ngày hôm nay. Hẳn là thế rồi.
Bất giác tôi nhớ tới người đàn ông mình vừa gặp ngoài bến xe.
Hình dung ra cả những ngón tay anh ta lau những giọt nước mắt lăn
trên má H ấm nóng. Phải rồi H sẽ hạnh phúc. Bởi bên em có một
niềm vui đang chờ đợi để lấp đầy những khoảng trống sản sinh từ kí
ức.
Riêng tôi lại về, không người chung lối. Tôi không nhìn thấy ánh
nắng mùa đông nữa, bởi vì tôi khóc.
Đi một quãng xe về tới nhà. Tôi nhận ra mắt mình không hề ướt.
Nắng hong khô những giọt nước mắt yếu mềm kia.
Tôi tự hỏi lòng:
- Quá khứ yên vị, thì sẽ vô nghĩa chứ. Rồi tự trả lời: “Không đâu!”
CHỜ MỘT NGƯỜI KHÔNG TRỞ VỀ
Chúng ta, dẫu biết tuổi xuân là rất ngắn nhưng đôi khi vẫn đợi.
Sự chờ đợi sản sinh từ những lỡ làng, những lời chưa nói hết. Cả
hạnh phúc lẫn khổ đau đều ẩn chứa trong đó. Nơi chốn của sự đợi
chờ, có hai con người lặng lẽ dõi về nhau. Thương nhau như thói
quen, nhưng không từ bỏ được một hình bóng cũ kĩ. Và tình yêu là
nơi ý niệm sở hữu bao giờ cũng rõ rệt nhất.
Tay không thể nắm, đó là nguyên do của những đêm buồn và
thức. Đối với những đêm như thế, không có gì tốt hơn là cafe đen và
khói thuốc. Không phải chúng ta đang cố tìm quên nhau nơi làn khói
hư ảo hay nơi những mùi hương tan trong đêm. Chúng ta đơn giản
muốn xua đi cái trống trải của đêm, khi mà ta chẳng thể dỗ dành
giấc ngủ. Đợi, một hình bóng thân quen mà sao quá xa.
Chúng ta nói “giá mà”.
Giá mà cũng một đêm như thế này, cách đây hai năm, tôi gạt bỏ
hết tự ái và kiêu hãnh để cất lên một lời xin lỗi thì liệu rằng tôi có mất
chừng ấy thời gian để nhận ra chính mình?
Giá mà con người cũng có rễ như thực vật, đứng yên một chỗ, để
tìm thấy nhau khi quay về. Và những giả định trở nên bất khả. Niềm
thương thì vẫn còn. Ta đợi một người không đến. Cuối con đường,
chỉ có nỗi tiếc nuối là chờ ta.
Rồi cuộc đời ngang trái, chẳng biết sau sẽ trao về ai. Nhưng cứ
đợi đi, tuổi xuân có ngắn, sống thắm hết tình mình.
Đừng hỏi “làm thế có ngốc không?”. Và đừng buồn khi không tìm
thấy người thấu hiểu. Màn đêm chỉ cất tiếng hát cho những câu
chuyện riêng và một vài tâm hồn đi lạc. Dưới ánh nắng ban ngày,
người ta sống vì những điều “có lí”. Mà tình yêu thì như chiếc đồng
hồ cát, khi tình cảm đong đầy cũng là lúc lí trí bị lu mờ. Mà ta cứ tin
mình đúng. Ta đúng thật. Yêu một người chỉ cần cho hết đi thôi.
Bình yên chẳng bao giờ đến với những người mãi tự thương bản
thân cả. Hạnh phúc chỉ có hẹn với những ai biết cho đi bằng tất cả
chân thành và dịu dàng.
Nếu may mắn, phía cuối con đường ấy ta sẽ tìm thấy nhau. Là
nơi kết nối những con người lại với nhau bằng những gì tồn tại nơi
đáy mắt. Nước mắt vẫn còn.
Là sau bao ngày xa cách, người ta nhận ra sự quan trọng của
một ai đó, nhận ra những chân thành mà kẻ đối diện đang hướng về
mình. Và trái tim bị thuần hóa. Thoát khỏi những bản năng nguyên
sơ.
Sau tất cả, ta vẫn muốn trở về với con người của xưa cũ. Chờ
đợi khi ấy hóa niềm tin. Và trở thành một câu hứa không lời, đầy tin
cậy.
Hay như hôm nay ta biết mình đang chờ đợi một người không về
nhưng buồn không thể buông. Thì cứ tạm quên đi những tuyệt vọng
hụt hẫng. Hãy cứ tin, với một trái tim chân thành, hạnh phúc rồi sẽ
đến, làm mờ những khổ đau đã từng...
CÓ CHÀNG TRAI HÁT KHÚC TÌNH CA
- Chúng mình có duyên phải không?
Tuyến mạnh dạn bấm nút “gửi” trên khung tin nhắn Facebook.
- Ừ.
Mai đáp một cách nhanh chóng.
Khung tin nhắn hiện dấu ba chấm báo hiệu phía bên kia đang có
người nhập kí tự.
- Buổi tối hôm đó cậu hát rất hay.
Tuyến mỉm cười trước lời khen từ cô gái chân phương tên Mai ấy.
Buổi tối hôm đó quả thực Tuyến đã rất vui. Thứ niềm vui chẳng cần
lí do khi ai đó bắt gặp một người làm cho họ thích. Tuyệt vời hơn là,
người ấy lại ở ngay cùng một dãy trọ với mình. Có chút gì giống như
sự bối rối xảy đến. Tuyến đã ngồi lại cùng cô gái đầu xóm, bởi vì cô
ấy đang cười nhoẻn.
- Cậu tên Mai nhỉ.
- Ừ Mai...
- Ở trọ năm đầu có buồn không?
- Buồn mãi cũng thành quen cậu ạ!
- Phải rồi. Nghe tớ hát, có lẽ sẽ bớt buồn đi một chút đấy.
Tuyến hát cho cô gái ấy những bài tình ca rất mới. Có ai đó đợi
nhau trong lời bài hát. Có ai đó nhớ một người đi xa. Có ai lẻ loi nơi
đất khách quê người. Những bài hát Tuyến thường hát khẽ khi đi
một mình trên đường vắng tan ca. Đêm nhỏ Thái Nguyên mang một
nỗi buồn rất riêng. Có bóng những con người cặm cụi quét rác. Đèn
nhạt vờn bóng người, có những ngọn đèn xuyên qua tán lá cảm
chừng khiến con người ta nghe được cả tiếng lao xao của va chạm
trong đêm.
Mai bằng tuổi Tuyến, nhưng thi lại một năm vậy nên học sau
Tuyến một khóa. Từ ngày Mai đến, rõ ràng là xóm trọ nhỏ vui hơn
tr...
***—★—***
Tác giả: Nguyên Bảo
Thể loại: Truyện vừa
Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà Văn
Đóng ebook: nguyenthanh-cuibap
Nguồn text: Waka
LỜI TỰA CỦA NGUYÊN BẢO
Một ngày, chuyện cũ bay theo mây. Đó là một buổi sáng sớm mình
thức dậy và nhận ra cuộc đời quá ngắn ngủi.
Chúng ta còn lại gì sau tất cả những vui buồn, yêu ghét đã qua?
Tôi viết “Chuyện như chưa bắt đầu” cho buổi sáng sớm của bạn,
của tôi và của chúng mình. Ngày chúng ta nhìn lại những thứ đã
qua.
Đó là những câu chuyện được gom nhặt trong thanh xuân của tôi,
từ những điều tôi nhìn thấy hoặc ghi lại từ những lời kể của nhiều
người khác nhau. Ba phần như ba đoạn cảm xúc nối tiếp trong bản
nhạc tôi muốn viết, đó là nỗi cô đơn hoang mang trong “Có những
ngày chỉ muốn tự yêu lấy mình” là những nhớ mong hoài niệm trong
“Em bây giờ tốt chứ” và là những niềm tin thắp lên trong “Áo mặc
lại”.
Tôi thích một triết lí mô tả cách sống của những đứa trẻ vì chúng
bắt đầu như chưa từng. Chúng hồ hởi với mọi thứ để nhận ra thứ
mình cần. Chúng không vì những kinh nghiệm khổ đau mà quên
cách khóc. Tôi mong mỗi chúng ta đều biết bồng bột yêu, mong ai
trong chúng ta cũng biết tĩnh lại để nhìn vào đôi mắt người đối diện.
Có một sớm thức dậy bạn nhận ra mọi chuyện hôm qua như
chưa từng bắt đầu. Những người mà tháng ngày cũ mình từng
thương đến nao lòng nay bỗng đi khỏi cuộc sống của mình không
vết dấu. Buổi sáng hôm đó, bạn buồn và tiếc nuối? Hãy tìm đến
cuốn sách của tôi.
Có một điều tôi muốn chia sẻ với bạn. Chúng ta, ai rồi cũng sẽ có
một lần yêu, một lần quên và một lần bắt đầu lại những cảm giác
xưa cũ. Mưa trong bạn không đọng lại thành nỗi buồn rơi rớt trong
đêm mà sẽ thấm xuống lòng đất tạo thành những mạch nước ngầm
ngọt ngào cho sự sống đơm kết. Khoảng cách về thời gian và không
gian ngăn con người ta chạm vào nhau như một thực thể thế nhưng
những xưa cũ luôn để lại cho bạn một vài hình dung. Nó làm bạn
giàu có. Nó dạy bạn bài ca của lòng trân trọng.
Cuối cùng, trước khi bắt đầu cuốn sách, tôi xin tặng bạn vài dòng
thơ mà tôi viết trong nhật kí của chính bản thân tôi:
“Nói anh nghe, em không vội vàng tuổi hai mươi
Những lần chọn sai chỉ để mình học những bài ca về lòng trân
trọng
Và đôi mắt đừng như biển khơi dậy sóng
Tuổi còn xanh, buồn làm gì vì chiếc lá lìa cành.
***
Tuổi trẻ nào cũng một lần bước qua
Sao cứ buồn khi người hoài dõi theo em góc phố
Chiều mình nắm tay, chiều hôm nay lá đổ
Hoàng hôn đẹp nhất là hoàng hôn phượng bay...”
Nói anh nghe - Nguyên Bảo
PHẦN MỘT
CÓ NHỮNG NGÀY CHỈ MUỐN TỰ YÊU LẤY MÌNH
Có những ngày vắng nhau không thấy nhớ. Những hình ảnh ghé
qua đời cũng chỉ là sự lặp lại nhàm chán của một số cảm xúc thoáng
qua.
Tự yêu trở thành phản xạ của sự an toàn.
Đó là những ngày ở lưng chừng tuổi đôi mươi. Trái tim vẫn nồng
nàn với muôn nỗi vui buồn hờn giận. Thế nhưng song song với nó là
sự lớn lên của lí trí và trải nghiệm. Người ở tuổi đôi mươi chẳng
nhắm mắt mà yêu, mà thương nhau. Người ở tuổi đôi mươi đã trải
qua một vài vấp ngã, tổn thương. Họ, đồng thời cũng bước đầu phải
đối mặt với những lo lắng về cuộc sống. Và tình yêu chẳng còn là
nơi chốn thuần túy chứa đựng những ngây thơ bồng bột nữa.
Người ở tuổi đôi mươi, uống nhầm một ánh mắt, đi tới một nửa
cơn say lại ngoảnh lại ngật ngưỡng trở về. Về với thế giới nhỏ của
riêng mình, với sự tự yêu, tự thương.
Có những tháng ngày, cố gắng kiếm tìm chính mình giữa đám
đông.
Là những ngày tháng ở tuổi đôi mươi đó. Ta khao khát được hòa
nhập. Khao khát trở thành một ai đó mới mẻ. Tuổi trẻ này sẽ lại thắp
lên những tình yêu, đam mê vào mỗi buổi sáng, khi mặt trời vừa
thức giấc.
Thế nhưng bản thân ta lại là một thế giới riêng. Thế giới của
người trẻ với ý muốn khẳng định mình, với những niềm yêu chưa tỏ,
những ý niệm còn mơ hồ nhưng rất giàu nhiệt huyết về một chân
trời xa xôi. Người ở tuổi đôi mươi muốn nói, nhưng lại ngại đám
đông không chấp nhận tiếng nói của trái tim. Họ đành cất giấu tiếng
nói ấy đi. Tệ hại thay. Đôi khi họ a dua, họ dẫm đạp lên những cá
tính riêng muốn được sống thành thực. Dẫm đạp lên một phần của
con người mà họ thấy mỗi khi soi gương.
Đôi lần như thế, những người ở tuổi đôi mươi đánh mất một phần
bản năng đáng quý nhất của tuổi trẻ: Bản năng sống như là chính
mình, với những ước mơ hoang sơ cần được khai phá.
Hai mươi tuổi, người ta tìm kiếm bản thân mình giữa đám đông.
Nhưng, tìm hoài không thấy. Những tháng ngày đó, con người ta
chẳng thể nào mà tìm cách sống cho đơn giản được. Nỗi cô đơn cứ
thế lớn dần trong tâm hồn...
Có những ngày, cố gắng kiếm tìm hơi ấm người dưng. Một người
không biết gì về ta, hoặc có biết, nhưng là trong một lát cắt rất mỏng
manh của tâm hồn.
Ta gặp người dưng ấy. Những cảm mến chợt nảy sinh từ xúc
cảm người lạ. Và ta đành lòng sẻ chia cho nhau những muộn phiền.
Hoặc có khi là đưa những ngón tay gạt giọt nước mắt đang lăn vội
trên má con người xa lạ ấy. Hai thế giới nhỏ tiệm cần. Vừa gần gũi
lại vừa mỏng manh quá đỗi!
Thế rồi người dưng ấy đi. Sự ra đi nhẹ bẫng như chưa từng. Là
bởi vì ta với người vốn dĩ chẳng có lấy một sợi dây gắn kết. Và rõ
ràng là, chẳng thể tìm ra cái lí mà níu giữ nhau.
Trong niềm chờ vô vọng, hoang mang cứ thế sản sinh.
Có những ngày thương nhau chỉ để đó. Đường còn dài, tim còn
khao khát. Chỉ muốn giữ nguyên những tươi vui khi đứng trước
nhau mà chẳng đành lòng tiến thêm một bước nữa để thay đổi mối
quan hệ sang một hình thái mới. Ta an lòng với tình yêu một nửa
kia.
Người ở tuổi đôi mươi có những tháng ngày như thế. Ngỡ chậm,
ngỡ nhanh. Mải miết kiếm tìm. Niềm tin lưng chừng, thắp giữa con
tim nồng cháy. Ta loay hoay trong niềm thương nỗi nhớ, để rồi chọn
lấy sự tự yêu như một giải pháp.
Cứ nói thế, rằng: Bây giờ chỉ có thể tự yêu lấy mình. Nhưng, âm
thanh cuộc sống vẫn rộn rã lắm...
NGƯỜI CHUNG GIẤC
Tôi gọi Uyên là người chung giấc. Điều ấy có nghĩa là, mỗi khi
muốn lên giường đi ngủ tôi lại cảm thấy cần có Uyên. Cần để ôm.
Để hôn nếu muốn, hoặc nhiều hơn nữa.
Nhưng quan trọng hơn cả, tôi cần Uyên cho những giấc ngủ
ngon. Không nơm nớp lo sợ, không trống trải và chẳng mông lung
suy nghĩ.
Tôi ở chung phòng với một cậu bạn thân tên Thế. Mỗi lần biết
Uyên đến chơi, cậu ấy lại gọi tôi ra một góc và hỏi:
- Tí nữa có mượn phòng không?
Nếu tôi trả lời “có”, tự động Thế sẽ giả vờ với Uyên như đang có
việc gì bận lắm phải đi ngay.
Đôi khi tôi với Uyên hẹn nhau ở khách sạn. Chúng tôi không có
lịch hẹn trước, cứ mỗi khi cả hai rảnh, khi cô ấy hoặc tôi buồn là
gặp. Ở khách sạn, tôi với Uyên quên hết mọi thứ. Đôi khi gặp chỉ là
để ôm nhau ngủ một giấc.
Sẽ kì lạ và nhơ nhớp lắm, nếu nhìn chúng tôi theo cách của
những con người già cỗi. Hoặc đôi khi người ta bất ngờ. Con người
vẫn thường bất ngờ với những thứ bấy lâu vốn dĩ vẫn như thế. Bạn
hãy thử nhìn ra những người xa lạ và hình dung của họ về bạn mà
xem. Họ không bao giờ nghĩ rằng bạn có những hoài bão riêng đáng
trân trọng. Họ không nghĩ rằng lỗi lầm là điều gì đó cần thiết cho bạn
- họ nghĩ đó là sự ngu dại. Họ cũng chẳng màng nhìn nhận việc bạn
cần một bờ vai để tựa, giữa những chông chênh của tháng ngày.
Giữa áp lực sản sinh từ guồng quay của cuộc sống.
Và người lạ bất ngờ trước những hành động của bạn theo kiểu:
“Không hiểu thằng đấy nghĩ gì mà lại làm thế nhỉ.”
Và con người ta sẽ mãi cười khẩy, cho đến khi những trắc trở xảy
đến với mình. Cái ngả đầu trở nên lạ lùng như thể đến từ một hành
tinh khác. Nhưng rồi khi họ được ngồi cạnh người mà họ tin cậy,
những vòng tay bất chợt luồn vào eo nhau, họ ngã vào nhau chẳng
mảy may tới thế giới ngoài kia nữa.
Cuộc sống rất cần sự đơn giản. Sự đơn giản đôi khi quan trọng
hơn thứ đạo đức thuộc về xưa cũ.
Và từ sâu trong trái tim, tôi biết tôi cần Uyên.
Mất cô ấy có thể là tôi sẽ khóc, dù chẳng hiểu lí do. Và, nếu ngày
mai tôi có lấy Uyên làm vợ thì cũng chẳng có gì là lạ lùng cho lắm.
Chúng tôi cần nhau cơ mà! Hoặc nếu chia xa, tôi mong cả hai sẽ
mất tăm khỏi đời nhau. Quên cái thế giới cũ kĩ về người chung giấc
ngày xưa, để sống trọn vẹn, đàng hoàng bên con người sẽ cùng
mình trong cái gọi là “tổ ấm”.
Có lẽ, mối quan hệ của tôi với Uyên sẽ mãi tiếp diễn như thế nếu
không có một đêm, Uyên tìm đến tôi, kể cho tôi nghe về một thế giới
khác mà tôi với Uyên đang tồn tại.
Cô ấy cho tôi xem một file ảnh trong máy điện thoại. Rất nhiều,
những tấm ảnh Uyên chụp cùng một người con trai khác. Hai người
họ ngồi cạnh nhau nơi những góc quán, những con đường mà với
tôi là xa lạ. Hoặc có nhận ra, nhưng chỉ là thấp thoáng. Uyên bảo:
- Đó là người Uyên thương! Tôi cười và hỏi:
- Cậu ấy được không?
Uyên không đáp nhẹ ôm và hôn tôi. Có lẽ cô ấy không cảm nhận
được chút lo lắng trong tôi vào lúc này. Thứ lo lắng mơ hồ, không đủ
lớn để cất thành tiếng. Lởn vởn trong mùi thơm của Uyên, trong xúc
cảm của tôi. Tôi định hỏi Uyên: “Nếu cậu ấy là người Uyên thương
thì Tú là gì?” Nhưng rồi thôi. Những điều không thể nói, chưa thể
đoán định thì tốt hơn nên im lặng mà cảm nhận.”
Đêm hôm ấy, cả tôi với Uyên đều cảm thấy cần được yêu. Chúng
tôi lao vào một cơ thể quen thuộc và làm những điều chưa bao giờ
là cũ cho sức trẻ.
Mỗi lần chúng tôi đến với nhau xong, chúng tôi thường nằm thì
thầm với nhau và nói những câu chuyện đôi khi đứt đoạn rời rạc
nhưng ẩn chứa bên trong luôn là những lời thành thật. Uyên bảo tôi
rằng người con trai trong những file ảnh vừa rồi tên Đức. Uyên kể,
cô ấy quen Đức chưa lâu, hơi thích nhưng chắc cũng không đi tới
đâu. Hôm ấy, Uyên đã nói với tôi rất nhiều. Nói rằng tôi mới thực sự
là người mà Uyên cần.
Điều ấy khiến tôi tự hỏi:
“Người mà ta cần với người mà ta thương sẽ khác nhau nhiều
chứ?”
Bỗng nhiên tôi thấy niềm tin của bản thân về con người đang nằm
trọn trong vòng tay vơi bớt đi hẳn.
Những mơ mộng cũng biệt tích đi đâu mất. Uyên hôm nay lạ đi
rất nhiều.
***
Những ngày sau đó, tôi thường xuyên vào trang cá nhân của
Uyên hơn, ngay cả khi không rảnh. Đôi khi tôi tìm cách kết nối với
những người bạn mà tôi nghĩ có thể sẽ cho tôi thêm nhiều thông tin
về Uyên. Ngày trước, tôi không tò mò như thế. Chỉ đôi lúc bỗng
dưng nghĩ đến thì ghé qua. Mà “ngày trước” đâu có xa xôi gì. Mới
cách đây hai hôm thôi tôi còn dửng dưng trước những tấm ảnh
Uyên chụp cùng người khác.
Bởi vì quan hệ giữa tôi với Uyên, nó gần giống như thứ gì đó mà
mọi người hay gọi là “người tình”. Nghĩa là tôi chưa đủ sức lo cho
Uyên giống những gì mà những người đang yêu nhau vẫn làm thế.
Nghĩa là, chặng đường phía trước của cả tôi và Uyên còn dài.
Nhưng tôi cảm Uyên, tôi cần cô ấy.
Tình yêu đến với chúng tôi, đã từng và có lẽ. Nhưng là đến trong
một hình hài chẳng trọn vẹn. Tại sao tôi lại khẳng định như thế ư?
Thì bây giờ, tôi cảm thấy buồn, thấy đau.
Và tôi không gượng gạo cười được nữa. Giọt nước mắt ấm nóng
lăn thành một vệt dài trên má từ bao giờ. Tôi soạn một tin nhắn gửi
Uyên:
- Đừng đi Uyên ơi, Tú thương Uyên! Đợi một lát, tôi thấy Uyên trả
lời:
- Lại đùa rồi. Ha ha...
Và tôi đáp:
- Ừ...
Có mấy tin nhắn mà buồn khô buồn khốc.
Khi bạn tìm thấy một người, bạn quyết định dừng lại nơi họ, an
lòng ở bên họ và cảm thấy bình yên, ấm áp thì đó là niềm thương.
Nhưng nẻo đường của một mối quan hệ rõ ràng bao giờ cũng nhiều
đòi hỏi, và nhiều khi tình bỗng chốc thành hư vô khi ta cố làm cho nó
rõ ràng hơn. Và người ta sợ. Từ sâu trong những mối quan hệ nửa
vời nhiều khi vẫn tồn tại khao khát giữ lấy nhau - lâu hơn một chút.
Thì ra tình yêu của tôi với Uyên chỉ như vậy. Chỉ lẳng lặng nhìn
nhau cười. Chỉ là những an yên vùi trong đêm. Và bây giờ, nó chỉ
còn là giọt nước mắt của tôi đang rơi xuống.
Tôi hỏi Thế rằng cậu ấy thấy Uyên thế nào. Thế bảo tôi:
- Cũng được, nhưng đó không phải là người để yêu.
- ...
- Mày hiểu ý tao chứ? Tôi lặng lẽ gật đầu.
Tôi đưa cho Thế những tấm ảnh tôi âm thầm ghi lại từ máy Uyên
khi cô ấy say ngủ. Những tấm ảnh đủ sức gọi dậy nơi chốn cồn cào
nhất trong phần bản chất yếu đuối của tôi.
Cậu ta lặng lẽ xem như một sự đồng cảm ngầm. Hơi nhăn mặt.
Cậu ta bảo tôi:
- Bỏ con Uyên đi! Tôi lắc đầu:
- Những thứ này, chính Uyên chủ động cho tao xem...
- Bây giờ mày nghĩ thế nào?
- Không biết. Có lẽ tao yêu Uyên.
Cậu bạn tôi im lặng. Tôi nghĩ nó đang hiểu cho những cảm xúc
của tôi. Cả hai chúng tôi đều đã lớn và lòng còn mới mẻ. Chúng tôi
có thể tha thứ nếu nhận ra được những chân thành. Cái chính nằm
ở chỗ, ngay từ đầu những gì mà tôi với Uyên có chưa bao giờ là sự
sở hữu. Ngay từ đầu, tôi chỉ là người mà Uyên cần chứ chẳng phải
người cô ấy thương.
Ừ, có bao giờ Uyên thương tôi chưa?
***
Tôi viết đơn xin Sếp cho nghỉ phép một tuần lễ vì công việc gia
đình. Sếp đồng ý ngay vì bản thân tôi vốn dĩ là một nhân viên chăm
chỉ và trách nhiệm.
Nhưng gia đình tôi nào có chuyện gì. Là tôi muốn trốn khỏi thế
giới một thời gian ngắn. Tôi mua rất nhiều bia nhét vào tủ lạnh. Ban
ngày ngủ và đêm leo lên sân thượng để uống tới say. Thế hỏi tôi tại
sao phải tự làm khổ bản thân như vậy. Cậu ta nói tôi điên, nhưng rốt
cuộc kết thúc cơn say vẫn là Thế dọn dẹp những gì tôi gây ra.
Những vỏ bia lăn lóc và đôi khi là một vài bãi nôn. Sau bốn ngày,
trông tôi có lẽ thảm hại không khác gì con chuột chết. Và cơ thể yếu
đi hẳn. Thế đặt tay lên trán tôi và nói:
“Ốm rồi đây này”.
Đêm hôm đó Uyên đến không báo trước.
Thú thực, tôi không hề muốn cô ấy thấy tôi trong bộ dạng thế này.
Nhưng, nếu như Uyên đến thì cũng tốt, cô ấy sẽ có thêm lí do để tin
rằng: “Việc rời bỏ một tên như tôi là điều xác đáng hết sức. Người
vô hình trong nhau, có gì đâu mà.”
Nhưng, tôi nhớ Uyên.
Tôi lao vào khi thấy Uyên đến theo thói quen. Quên cả những rã
rời của cơ thể. Và tôi nhận ngay một cái tát thật đau khi những ngón
tay vừa đặt lên chiếc khuy quần của Uyên. Tôi ngơ ngác, ngồi thụp
xuống. Sức sống bỗng dưng bay đi đâu hết.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy và nghe thấy một giọng nói thật nhẹ.
Là Uyên.
- Ra bàn ngồi ăn sáng xong uống thuốc đi. Tú cũng sắp hết hạn
nghỉ phép rồi đó.
Tôi cảm động nhưng không hề khóc, mặc dù vẫn còn hơi mơ hồ
trong cái cảm giác của người vừa bước ra từ cơn say.
Trước khi ra về Uyên nói với tôi:
- Tú đừng bao giờ như thế nữa nhé. Phải hứa với Uyên! Tôi khô
khốc cười, hiền lành. Nụ cười có lẽ đã bình yên hơn trước. Tôi hỏi
Uyên:
- Đức đâu rồi? Uyên bảo tôi:
- Không có Đức nào cả.
Chưa bao giờ tôi thấy Uyên lạnh lùng như thế. Buổi tối Thế nói
với tôi trong bữa cơm:
- Hôm nay là tao gọi Uyên đến đấy!
- Mày gọi?
- Ừ, khi ấy Uyên đang đi cùng một thằng nào đó tên Đức. Nhưng
tao thấy cần phải gọi.
Tôi lặng im. Thế nói tiếp:
- Mấy phút sau thì thấy con Uyên đi xe của nó sang đây. Hôm qua
nó thức nguyên đêm “canh” mày đấy.
- Thế à...
Giọng lạc đi vì có thứ gì nghèn nghẹn...
Đêm hôm qua, Uyên đến không phải để tìm tôi cho một giấc ngủ.
Cũng không phải để trốn chạy cảm giác trống trải mông lung. Tôi xa
xăm nhìn ra mảng trời mới vào đêm. Đâu đó trong bóng đêm thật
sâu, giấc mơ vừa mới chết của tôi sống lại.
Đó là giấc mơ khi người ta bước xuống giường, mặc quần áo cho
nhau. Ở đó những con người thuộc về màn đêm sẽ nắm tay nhau đi
dưới ánh nắng buổi sớm. Bởi vì họ vừa trải qua những giấc ngủ. Bởi
vì họ biết, ánh nắng ban mai rất cần cho sự trân trọng và tin cậy. Ở
dưới ánh nắng này, con người sẽ không đi lướt qua nhau, không
mất tích khỏi đời nhau như chưa từng xuất hiện.
Tôi yêu Uyên từ độ ấy!
SAU MỘT TÌNH YÊU
Tôi còn tình cảm với em, rất nhiều. Mỗi khi chạm tay vào ngực
trái tôi lại nhận thấy điều ấy. Bởi vì tim tôi đập rất nhanh.
Đó là những ngày phía sau một tình yêu. Gọi là tình yêu, chứ
không phải là cuộc tình. Một tình yêu có hai người với rất nhiều hồ
hởi. Những ngày ấy, tôi với em quan tâm nhau trong những giấc
ngủ, những giấc mơ bé. Động viên nhau bước qua những khó khăn.
Đó là những tháng ngày khi tôi vừa bước qua khoảng thời gian
yên bình và yên vị bên một người là em. Bước qua khoảng thời gian
nhìn về nhau và tha thiết muốn cho nhau thêm những yên ổn. Khẽ
bảo nhau: “Nào, có buồn thì hãy đưa bàn tay lại đây tôi nắm. Tim
đập những nhịp chậm rãi, êm đềm.”
Những tháng ngày cũ kĩ. Ta biết tha thứ bao dung. Nhìn về quá
khứ nơi nhau, nhìn về những run rẩy của cơn gió mùa mới, cũng chỉ
với một nụ cười ấm áp.
Một ngày, tâm ý ai đó thay đổi. Lời cũ như gió thoảng. Một người
níu một người mệt mỏi phủ nhận.
Những ngày tháng về sau, cuộc tình loanh quanh trước ngã rẽ
của niềm thương, trách nhiệm và sự tự do. Không nghe được nhịp
con tim nơi nhau giữa muôn vàn sóng âm rối bời. Tất cả những
nồng nàn bỗng dưng xô lệch, đổ hết về nơi chốn của sự dằn vặt.
Những ngày phía sau một tình yêu đêm trong tôi chỉ có nỗi buồn,
đọng lại và lăn dài trên má. Nước mắt vẫn còn ấm những nhiệt
huyết và cầu mong.
Con đường hôm nay đôi lần thoảng về phía xưa. Phía có em, bên
tôi.
Con đường hôm nay là những ngày tôi phải tập cho quen với việc
trở lại với trạng thái “một mình”. Đêm trước khi đi ngủ, tự nhắn một
tin chúc mình ngủ ngon. Chủ Nhật một mình đi xem phim đặt hai vé.
Những niềm vui tôi vẫn hay mỉm cười một mình. Những áp lực một
mình giải quyết.
Cứ bảo, rồi sẽ quen nhanh thôi. Nhưng mà nhanh là tới bao giờ?
Những ngày phía sau tình yêu. Đôi lần ta thử chạm vào chuyện
cũ và rồi nhanh chóng chìm trong đó. Đôi lần ta gọi cho nhau, nói
nhau nghe bây giờ mình đang thế nào. Và đôi lần niềm thương ngỡ
trở về, vẹn nguyên như chưa từng đánh mất. Đôi mắt nhìn nhau gần
đến ngỡ ngàng nhưng cũng vừa xa như khoảng xa của tuyệt vọng.
Đúng là, khi nhỡ uống nhầm một ánh mắt ta sẽ say. Người say sẽ
chẳng giữ được lí trí để mà biết dừng lại. Đôi lần phía sau một tình
yêu, ta quên mất mình đã từng một lần buông bỏ, quên mất rằng
niềm tin của bản thân đã hơn một lần vụn vỡ. Nỗi thương là không
đủ cho sự chắp vá. Nhưng buồn chẳng thế buông. Say chẳng thể
dừng.
Bước về phía không có nhau. Cầu mong cho tim mình thôi không
còn thổn thức. Đừng thổn thức trong khoảng trống.
Những ngày tháng sau một tình yêu, hãy tập cho mình những thói
quen mới. Hãy tiếp tục sống như khi người kia còn chưa đến. Để
biết, tình yêu không phải là để khổ đau. Nỗi buồn không phải là để
gục ngã.
Cầu cho chúng mình đủ bình yên, để gặp nhau có thể mỉm cười
không gượng gạo. Không có niềm hận tồn tại nơi những cặp mắt.
Nước mắt chẳng bao giờ về nữa.
Đặt tay lên ngực trái, nhận ra một niềm thương đã từng tồn tại.
Mà hôm nay, tim thôi không đập nhanh. Đó cũng là ngày nỗi đau
chịu ngủ. Để sẵn sàng làn gió bắt đầu thổi trên thềm ngày mới...
NGƯỜI CỦA QUÁ KHỨ
Tôi cố lục tìm một chút hiện thực về H trong đêm. Nhưng không
thấy. Tất cả chỉ còn lại trong cảm giác về kí ức. Những tin nhắn,
cuộc gọi. Những cái nắm tay và giây phút tưởng chừng nghe được
cả nhịp thở của nhau, giờ đã cũ kĩ quá chừng.
Nhưng, kí ức ấy không ẩm mốc mùi thời gian.
Nó về, dào dạt hơn khi tôi nhận được dòng tin H gửi:
- Em nhớ anh nhiều lắm.
Lúc chiều vô tình gặp, tôi còn thoáng nghĩ “rồi cả hai sẽ lại im
lặng để qua đi.”
H vẫn gầy như trước. Đôi vai ấy, thương lắm. Và nhớ, những
tháng ngày hứa hẹn cùng nhau đi tới hết những gian khó của cuộc
đời. Đôi bàn tay có gì đâu, mà những mộng ước ngây thơ cứ dào
dạt mãi. Chúng tôi giờ là hai con người rất khác. Nhưng, hẳn là H
cũng như tôi vẫn còn nhớ những gì tồn tại trong tình yêu cũ kĩ mà cả
hai đã từng.
Tại sao lại nhớ, bởi vì chúng tôi khao khát một tình yêu như thế.
Cứ lớn lên mãi, phản xạ đầu tiên của con người dành cho nhau là
những toan tính thiệt hơn. Vậy thì làm thế nào để tìm thấy hạnh
phúc, bình yên và chở che trong đôi mắt người đối diện.
Nhưng ai có thể trẻ mãi bây giờ?
Thành ra việc gặp lại H mang cho tôi những cảm giác rất lạ. Đúng
là người ta có thể khắc ghi hình ảnh của bản thân vào não bộ một
người bằng những ngọt ngào và êm ái, những lời chưa kịp nói hết.
Và cơn mưa đêm nay bất chợt làm tôi hỏi lòng: “Trở về được
không?” Rồi theo một cách nào đó, những yêu thương trong tôi thức
dậy sau những tháng ngày ngủ quên.
Chính H là người đánh thức.
***
Tôi hẹn gặp mặt H trong một rạp chiếu phim. Đó là bộ phim Giả
tưởng Việt Nam nói về tình cảm gia đình, về tình yêu và tuổi thanh
xuân. Những chủ đề cũ kĩ được thể nghiệm trong một cốt truyện mới
mẻ và nhân văn. Tuy là cái tên hơi khó cảm: “Em là bà nội của anh.”
Chốn mới và người cũ. Tôi không dám đặt bàn tay mình lên bàn
tay của H… tôi khá bất ngờ khi em hỏi:
- Chuyện cũ lặp lại thì sẽ nhàm chứ?
- Không. Bộ phim này rất hay. - Không biết ý H muốn hỏi về điều
gì nhưng trong tâm trí tôi thoáng nghĩ tới chuyện của mình và H, chứ
không phải bộ phim. H cười. Trái tim tôi chậm mất vài nhịp.
- Chia lìa người cũ, gặp lại người cũ thì nỗi đau có lớn gấp nhiều
lần không?
Tôi bảo “không”.
Mất một lúc rất lâu, tôi với H chẳng ai nói gì. Tôi chỉ đơn giản nghĩ
“H với tôi tại sao lại là nỗi đau cho được”. Chia li bao giờ cũng là nơi
chốn tận cùng của nỗi buồn, nỗi trống vắng. Hai cảm giác đó dễ biến
thành dằn vặt, khi chúng ta còn ở trong cơn yêu. Thế nhưng, tận
cùng của nỗi đau luôn có hi vọng. Cái chính là chúng ta phải vượt
qua.
Chẳng phải thế sao. Ngày H trở về đó có những tươi vui lạ lùng
cất tiếng trong tôi. Tôi với cô ấy chẳng ai trách móc một lời về những
nỗi buồn đã cũ.
Người lớn cô đơn không có tâm trạng để trách móc họ muốn tìm
nhau.
Không biết liệu H có thấy tôi rất cô đơn.
***
H nói với tôi rằng ngày mai em muốn về trường cũ một chút. Vào
kí túc xá thăm lũ em khóa dưới.
Tôi bảo, thế để anh đi cùng em.
Tôi với H cùng học một trường đại học trên Thái Nguyên, tôi hơn
em một khóa. Trường đại học cũ cũng chính là nơi chúng tôi đã gặp
nhau. Tình cảm tôi với H bắt đầu ở đó. Những con người bây giờ đã
mới tới mức chẳng nhìn ra mặt. Tuy vậy, Thái Nguyên vẫn lưu trữ
một phần kí ức của chúng tôi. Tuy giờ đây chúng tôi đã dạt về Hà
Nội cùng với tiếng gọi của tuổi trẻ và lao động.
H bảo:
- Em vẫn chưa quen với Hà Nội đâu. Ở đây khá lâu nhưng trong
em ít đọng lại được thứ gì.
H làm trưởng đội bàn cho một nhà hàng hạng trung ở Nguyễn
Khang. Em có kể tôi nghe về những con người trong nhà hàng đó.
Họ đa phần là những người lao động thuần túy, đa phần đến từ các
tỉnh miền Trung, từ bé đã ra ngoài kiếm sống. Một số ít trong đó là
người Hà Nội chính gốc.
Những con người ấy đẹp trong lao động. Trên bếp vào giờ đông
khách, những anh chàng, ông chú áo trắng mới thực sự là chính
mình, họ bộc lộ hết kĩ năng xử lí, những thông minh nhanh nhẹn của
bản thân. Mỗi người trên bếp lại có một con dao thái riêng. Muốn
làm nhanh được thì phải mài mỗi ngày. Còn nhân viên bàn đa phần
là những người trẻ. Họ nhớ Oder rất giỏi, ứng xử rất nhã nhặn.
- Đó là một khía cạnh của Hà Nội thôi Nguyên ạ.
H bảo tôi.
Lối sống của những con người ở đó rất khác. Em biết những
thanh niên Hà Thành coi việc chơi đá, chơi cỏ như một thứ sinh hoạt
thường xuyên. Chất kích thích gây ảo giác trở thành gia vị cho
những cuộc vui. Hoặc đôi khi là nơi làm tan đi những áp lực công
việc và cuộc sống đang đè nặng. Bên cạnh đó, những người trung
tuổi có gia đình ấy, họ có ý niệm trong đầu kì lắm, rằng “sống xa nhà
mà không cặp kè thì là chuyện... bất bình thường”. Ngay cả một bà
già trên năm mươi cũng nghĩ thế. Nhưng họ đều có lí do riêng.
Một thành phố lâu đời đâu chỉ có mỗi văn hiến. Một thành phố lớn
đâu chỉ có những phồn hoa. Hà Nội vốn dĩ phức tạp như chính tốc
độ thay đổi của nó.
H bảo, nếu được chọn cô ấy vẫn thích Thái Nguyên hơn.
Không biết hai từ “Thái Nguyên” H nhắc đến có hàm chứa những
yên bình mà chúng tôi đã từng. Thái Nguyên trong niềm thương của
H có hay không những ngày chúng tôi quên ngày mai, nắm tay nhau
cho cuộc sống dễ thở. Có hay không những tháng ngày chúng tôi
lẳng lặng trước nhau, cho tới lúc thông tin về người còn lại tắt ngấm.
Ngày trở về, Thái Nguyên chưa lạ đi nhiều. Đêm hôm ấy, chúng
tôi dẫn nhau ra dãy đường kéo từ ngã ba tới cổng trường Công
nghệ thông tin. Đó là nơi có nhiều xóm trọ dành cho sinh viên. Có lẽ
vì thế mà nó cũng có nhiều cửa tiệm, nhiều quán ăn vặt. Một phần
của Thái Nguyên đọng lại trong dãy đường này rất nhỏ và rất đủ.
Kí ức của chúng tôi cũng rất nhỏ nhưng không đủ cho tôi.
Mùa đông lạnh, chúng tôi ngồi bên chiếc lò than của một quán ăn
vỉa hè, ăn những món cũ kĩ. Rồi mai đây, sau khi tôi với H lao đầu
vào công việc để kiếm tìm một điều gì đó ổn hơn cho tương lai, liệu
chúng tôi có còn thấy được những ấm áp rất nhỏ này. Cái ấm áp
của những tháng ngày khó khăn, chập chững bước vào đời. Và đôi
mắt tôi với H nhìn người đối diện liệu sẽ còn bao nhiêu trong trẻo?
Chẳng ai có thể dừng chân nơi quá khứ cho dù nó đẹp và đáng
yêu như thế nào. Tôi biết điều đó chứ!
Nhưng, ta hoàn toàn có thể khơi dậy những tin yêu cũ nơi một
con người cũ. Khi mà cảm mến ngày xưa sống dậy trong cả hai, lại
giữa nỗi cô đơn rộng ngát như thế này.
***
- Trở lại được không. Em.
Đó là khoảnh khắc tôi với H chia tay ở bến xe. Bây giờ, chúng tôi
đã về với Hà Nội.
H nhìn tôi. Ánh mắt ấy thật nhiều tha thiết như thể niềm thương
trong em chưa bao giờ cũ. Bỗng nhiên, H che mặt khóc. Hình như
cô ấy đã kìm nén thật lâu những cảm xúc ấy H bảo:
- Em có thể quên hết những dang dở của chúng mình được
không?...
Tôi chưa hiểu hết câu nói của H, hình như có điều gì đó bất ổn.
Một lúc sau có người đàn ông rất lạ đến đón H, tôi với người đàn
ông đó chào nhau một cách xã giao H với người ấy nắm tay nhau.
Anh ta hỏi H:
- Em đi chơi với bạn về rồi hả, có vui không? Mà em đang làm
sao vậy...
Dù không muốn biết nhưng tôi phải nhận ra, hai con người ấy
hình như là một đôi. Bản thân tôi bỗng chốc đâm ra thừa thãi.
Nắng mùa đông không gắt nhưng trong tôi hình như có thứ gì
đang thiêu đốt. Tôi không khóc được, một mình tôi chơ vơ giữa bến
xe không người đón đưa.
Nhìn H bước ra về, rời bỏ niềm thương vẫn còn trong tim tôi cảm
giác trong tôi rất lạ. Chẳng thể trách nhau một lời. Cũng chẳng đành
lòng nhìn theo. Giờ tôi mới hiểu tại sao hồi nãy H khóc. Hóa ra,
chúng tôi vẫn còn lại điều gì đó cho nhau nhưng lại hoàn toàn chẳng
thể giữ nhau lại.
Và tôi với H còn thương Thái Nguyên của quá khứ, thương luôn
Thái Nguyên ngày hôm nay. Hẳn là thế rồi.
Bất giác tôi nhớ tới người đàn ông mình vừa gặp ngoài bến xe.
Hình dung ra cả những ngón tay anh ta lau những giọt nước mắt lăn
trên má H ấm nóng. Phải rồi H sẽ hạnh phúc. Bởi bên em có một
niềm vui đang chờ đợi để lấp đầy những khoảng trống sản sinh từ kí
ức.
Riêng tôi lại về, không người chung lối. Tôi không nhìn thấy ánh
nắng mùa đông nữa, bởi vì tôi khóc.
Đi một quãng xe về tới nhà. Tôi nhận ra mắt mình không hề ướt.
Nắng hong khô những giọt nước mắt yếu mềm kia.
Tôi tự hỏi lòng:
- Quá khứ yên vị, thì sẽ vô nghĩa chứ. Rồi tự trả lời: “Không đâu!”
CHỜ MỘT NGƯỜI KHÔNG TRỞ VỀ
Chúng ta, dẫu biết tuổi xuân là rất ngắn nhưng đôi khi vẫn đợi.
Sự chờ đợi sản sinh từ những lỡ làng, những lời chưa nói hết. Cả
hạnh phúc lẫn khổ đau đều ẩn chứa trong đó. Nơi chốn của sự đợi
chờ, có hai con người lặng lẽ dõi về nhau. Thương nhau như thói
quen, nhưng không từ bỏ được một hình bóng cũ kĩ. Và tình yêu là
nơi ý niệm sở hữu bao giờ cũng rõ rệt nhất.
Tay không thể nắm, đó là nguyên do của những đêm buồn và
thức. Đối với những đêm như thế, không có gì tốt hơn là cafe đen và
khói thuốc. Không phải chúng ta đang cố tìm quên nhau nơi làn khói
hư ảo hay nơi những mùi hương tan trong đêm. Chúng ta đơn giản
muốn xua đi cái trống trải của đêm, khi mà ta chẳng thể dỗ dành
giấc ngủ. Đợi, một hình bóng thân quen mà sao quá xa.
Chúng ta nói “giá mà”.
Giá mà cũng một đêm như thế này, cách đây hai năm, tôi gạt bỏ
hết tự ái và kiêu hãnh để cất lên một lời xin lỗi thì liệu rằng tôi có mất
chừng ấy thời gian để nhận ra chính mình?
Giá mà con người cũng có rễ như thực vật, đứng yên một chỗ, để
tìm thấy nhau khi quay về. Và những giả định trở nên bất khả. Niềm
thương thì vẫn còn. Ta đợi một người không đến. Cuối con đường,
chỉ có nỗi tiếc nuối là chờ ta.
Rồi cuộc đời ngang trái, chẳng biết sau sẽ trao về ai. Nhưng cứ
đợi đi, tuổi xuân có ngắn, sống thắm hết tình mình.
Đừng hỏi “làm thế có ngốc không?”. Và đừng buồn khi không tìm
thấy người thấu hiểu. Màn đêm chỉ cất tiếng hát cho những câu
chuyện riêng và một vài tâm hồn đi lạc. Dưới ánh nắng ban ngày,
người ta sống vì những điều “có lí”. Mà tình yêu thì như chiếc đồng
hồ cát, khi tình cảm đong đầy cũng là lúc lí trí bị lu mờ. Mà ta cứ tin
mình đúng. Ta đúng thật. Yêu một người chỉ cần cho hết đi thôi.
Bình yên chẳng bao giờ đến với những người mãi tự thương bản
thân cả. Hạnh phúc chỉ có hẹn với những ai biết cho đi bằng tất cả
chân thành và dịu dàng.
Nếu may mắn, phía cuối con đường ấy ta sẽ tìm thấy nhau. Là
nơi kết nối những con người lại với nhau bằng những gì tồn tại nơi
đáy mắt. Nước mắt vẫn còn.
Là sau bao ngày xa cách, người ta nhận ra sự quan trọng của
một ai đó, nhận ra những chân thành mà kẻ đối diện đang hướng về
mình. Và trái tim bị thuần hóa. Thoát khỏi những bản năng nguyên
sơ.
Sau tất cả, ta vẫn muốn trở về với con người của xưa cũ. Chờ
đợi khi ấy hóa niềm tin. Và trở thành một câu hứa không lời, đầy tin
cậy.
Hay như hôm nay ta biết mình đang chờ đợi một người không về
nhưng buồn không thể buông. Thì cứ tạm quên đi những tuyệt vọng
hụt hẫng. Hãy cứ tin, với một trái tim chân thành, hạnh phúc rồi sẽ
đến, làm mờ những khổ đau đã từng...
CÓ CHÀNG TRAI HÁT KHÚC TÌNH CA
- Chúng mình có duyên phải không?
Tuyến mạnh dạn bấm nút “gửi” trên khung tin nhắn Facebook.
- Ừ.
Mai đáp một cách nhanh chóng.
Khung tin nhắn hiện dấu ba chấm báo hiệu phía bên kia đang có
người nhập kí tự.
- Buổi tối hôm đó cậu hát rất hay.
Tuyến mỉm cười trước lời khen từ cô gái chân phương tên Mai ấy.
Buổi tối hôm đó quả thực Tuyến đã rất vui. Thứ niềm vui chẳng cần
lí do khi ai đó bắt gặp một người làm cho họ thích. Tuyệt vời hơn là,
người ấy lại ở ngay cùng một dãy trọ với mình. Có chút gì giống như
sự bối rối xảy đến. Tuyến đã ngồi lại cùng cô gái đầu xóm, bởi vì cô
ấy đang cười nhoẻn.
- Cậu tên Mai nhỉ.
- Ừ Mai...
- Ở trọ năm đầu có buồn không?
- Buồn mãi cũng thành quen cậu ạ!
- Phải rồi. Nghe tớ hát, có lẽ sẽ bớt buồn đi một chút đấy.
Tuyến hát cho cô gái ấy những bài tình ca rất mới. Có ai đó đợi
nhau trong lời bài hát. Có ai đó nhớ một người đi xa. Có ai lẻ loi nơi
đất khách quê người. Những bài hát Tuyến thường hát khẽ khi đi
một mình trên đường vắng tan ca. Đêm nhỏ Thái Nguyên mang một
nỗi buồn rất riêng. Có bóng những con người cặm cụi quét rác. Đèn
nhạt vờn bóng người, có những ngọn đèn xuyên qua tán lá cảm
chừng khiến con người ta nghe được cả tiếng lao xao của va chạm
trong đêm.
Mai bằng tuổi Tuyến, nhưng thi lại một năm vậy nên học sau
Tuyến một khóa. Từ ngày Mai đến, rõ ràng là xóm trọ nhỏ vui hơn
tr...
 





